Leave a comment

VÌ KHI ĐÃ YÊU (PHẦN II)

Phần II: Trò đùa của một kẻ cô đơn ở trên cao.

Thời gian thấm thoát trôi nhanh, đã qua một mùa xuân rồi, đang vào hè, ngay sát mùa thi đại học. Tại sao mùa thi lại là mùa hè cơ chứ? Cả trăm con người chui vào một cái lò luyện thi, đúng là quá thử sức chịu đựng của sĩ tử mà. Minh tranh thủ giờ nghỉ trưa qay xe về đón Nhi, họ ăn nhanh bữa trưa rồi làm 2 cốc chè cho “hạ hỏa”, “Ước gì bây giờ mà có cơn mưa thì sướng anh nhỉ?” “Anh ước thế cả ngày nay rồi, ăn nốt đi rồi chúng ta lại đi chiến đấu tiếp”

“Ầm! Đùng!” có tiếng sấm chớp đằng xa, rồi trời nhanh chóng tối dần lại, mây đen thi nhau kéo đến, Nhi reo lên: “Ô thành thật rồi này, em ước nó phải khác”, nhìn cô cười thích thú, anh cũng cười “Mát rồi, thì liệu mà học nhá” “Tuân lệnh, hì hì”. Cơn mưa rào mùa hạ nhanh chóng đến, làm tiêu tan cái nóng bức, khiến người người đều có sinh lực làm việc vậy. Nhìn theo hai con người âu yếm đèo nhau, vui vẻ cười đùa lao nhanh về phía trước, phía mà mây đen giăng kín, chìm khuất vào cơn gió mạnh cuốn theo bụi đường tung mù mịt. Ít ra trong phút giây này, họ đang hạnh phúc.

***

Nếu yêu thương là phải trả giá bằng đau thương, thì đấy đơn giản cũng chỉ là một trò đùa của ông trời, một kẻ cô đơn ở trên cao mà thôi.

Đêm hôm ấy, tiếng chuông điện thoại vang lên vội vã, Nhi bật dậy, cố gắng chạy thật nhanh xuống bắt máy để bé Bin ko bị giật mình tỉnh giấc.

– Đây có phải là số nhà của ông: Trần Tiến Thịnh ko ạ? Hiện giờ ông đang nằm viện A trong tình trạng rất nguy kịch, mời người nhà đến ngay. Tút tút tút…

Tiếng nói ấy sao mà lạnh lùng thế, cô ko biết mình có hiểu người đó nói gì ko, nhưng thấy tai mình ù đi, trái tim như bị rạch ra, đau đến ko thở được, đôi chân muốn đứng vững nhưng sao ko còn đủ sức nữa. “Ko! Ko được thế này, ko được nghĩ linh tinh”_ một ý nghĩ vụt lóe lên, cô tự trấn tĩnh bản thân. Bố hay khen cô là người mạnh mẽ mà, ko được mất niềm tin thế, con người chết đâu có dễ dàng. Chỉ 15’ sau, cô và mẹ đã đến bệnh viện. Bố cô đang được cấp cứu. chiếc đèn phòng mổ vẫn sáng, từng phút từng phút sao mà trôi chậm đến vậy cơ chứ, hai bàn tay cứ vò vào nhau, bứt rứt. Nghe viên cảnh sát nói tên khốn nào đó đã đâm vào xe bố cô và bỏ chạy, hiện đang truy tìm tung tích… cô ko tập trung nghe, chỉ ậm ừ cho qua, ánh mắt chỉ chăm chăm nhìn về phía phòng mổ. “Cạch”, đèn đã tắt và cửa phòng đã mở. Bác sĩ bước ra.

– Xin lỗi, chúng tôi đã cố hết sức, mọi người vào nhìn ông nhà lần cuối.

Giọng nói đều đều lạnh tanh của ông bác sĩ phát ra như một cái máy, cô ko tin đâu, “Ông nói dối, ko phải thế, ông phải cứu bố tôi, bố tôi ….làm sao mà … chết.. chết rồi ư, chết hết rồi ư?” cô cũng ko rõ chính bản thân mình đang nói cái gì. Bác sĩ khẽ đẩy tay cô ra, nói xin lỗi và bước đi. Cô thẫn thờ bước vào phòng, bố cô vẫn nằm đấy, người đàn bà kia đang khóc lóc ầm ĩ bên cạnh ông, “Đừng khóc, bố sẽ tỉnh giấc đấy, để cho bố con ngủ”.

– Bố mày chết rồi, mày có nghe ko, chết rồi mà mày còn đứng như trời chồng ra thế à….huhu, chết rồi chết rồi…

– Ko đâu, sao mẹ nói ác thế, bố con…_ cô ngồi phịch xuống, nền gạch bệnh viện lạnh tanh, cái lạnh lan tỏa khắp người làm cô rùng mình.

Tang lễ được tổ chức lặng lẽ. Tiếng kèn trống não nề, tiếng người khóc than, tiếng người nói chuyện râm ran… Cô mặc chiếc áo tang ngồi đấy như một người máy được lập trình cúi đầu cảm ơn từng đoàn người đến viếng.

– Con kia, bố mày chết mà mày cũng ko rơi một giọt nước mắt là sao_ mẹ cô đùng đùng đứng dậy chỉ thẳng vào mặt cô mà quát, mọi người bắt đầu rì rầm, bàn tán_ uổng công bố mày thương mày như thế. Mày là con khốn nạn, vì mày mà mẹ mày chết, con tao chết và giờ là bố mày, sao mày ko chết đi. CON SÁT NHÂN!!!_ bà ta lao vào đẩy Nhi như một kẻ điên, cứ thế đấm đá cô cho thỏa cơn điên của mình.

Minh chạy tới, cản bà ta lại và dìu Nhi đứng dậy, đi lên gác. Đúng là từ khi biết tin bố cô mất, ngày nào anh cũng ở bên cô, nhưng cô tuyệt ko rơi một giọt nước mắt, điều đấy càng khiến anh thấy lo hơn. Anh để cô ngồi lên giường:

– Em đau lắm ko ? bà điên suốt ngày ăn nói linh tinh! _anh bực tức nói

– Anh ah, tuần trc, bố nói, sau khi e thi xong đại học, bố sẽ đưa cả nhà đi du lịch đấy. Em thích lắm. đã lâu, em ko được đi chơi vs gia đình rồi. Ngày em bé, bố toàn đưa mẹ con em đi chơi thôi. Chụp nhiều ảnh lắm, em lấy anh xem nhé.

– Em à…

– Sau khi mẹ mất, bố thương em nhất, có lần…._ cô như chìm đắm vào thế giới nào đó mà anh ko chen vào được mà đưa cô ra ngoài.

Anh bất lực nhìn Nhi. Vẫn nụ cười trên môi cô, nhưng ko còn tươi tắn như mọi lần, mà vô hồn, mệt mỏi

.Bao nhiêu kỉ niệm của 2 bố con, cô tươi cười kể cho anh, như nó mới chỉ là hôm qua, như bố cô vẫn còn sống, chỉ tối nay thôi, cô sẽ lại mở cửa đón bố, lấy cơm cho bố ăn và nói vs bố về chuyến du lịch sắp tới. Mỗi lời nói của cô đang bóp nghẹt tim anh, anh ôm lấy cô, “Xin em, đừng nói nữa”, Cô vỗ vỗ vào lưng anh, “Bố em khen anh nhiều lắm đấy, làm người ta ghen tị ghê, hihi…”

Trời đã tối, Minh giật mình tỉnh giấc, anh tự trách mình vô tâm mà ngủ quên mất lúc nào ko hay. Anh đưa mắt tìm Nhi, cô đang đứng tựa bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Mùa hè nên hay mưa rào. Mùi âm ẩm, ngai ngái xộc ngay vào mũi Minh.

– Anh xin lỗi, anh ngủ lâu chưa?

– Ko sao, anh giúp nhà em cả ngày hôm này cũng mệt mà, anh à, anh đừng ở bên em nữa, những người em yêu thương đều chết đi, bà ấy nói đúng… em là kẻ giết người

– Em nói cái gì đấy, quay lại, đối diện anh mà nói_ anh tiến đến sau lưng cô.

– Là tại em, họ ko có tội tình gì cả, sao lại chết được, do em hại, là do em hại

Anh kéo cô quay lại, dùnghai tay lay cô:

– Em điên rồi à, người mất cũng đã mất rồi, người giết họ ko phải là em, e thế này làm sao mà bố mẹ em trên trời an tâm được đây_ trong phút chốc anh khẽ giật mình, anh đang nói cô hay đang tự bào chữa cho mình.

Cô hoảng loạn đẩy anh ra, bước chân loạng choạng lùi lại:

– Đừng lại gần em!

– Được rồi_anh nhìn cô bất lực, cầm cây kéo gần đấy đưa lên cổ mình_ anh chết đi là được chứ gì, rồi lên trời gặp bố mẹ và em em hỏi xem họ chết có phải là do em hại hay ko?

Nói là làm, anh đưa kéo lên và đưa xuống, Nhi sợ hãi giữ tay anh lại:

– Xin anh, đừng! em ko thể mất cả anh được.

Anh thở dài, buông cây kéo ra và ôm lấy cô: “Anh biết em mệt mỏi lắm rồi, khóc đi em, khóc đi cho nhẹ lòng_anh xoa xoa lưng cô, khẽ nhẹ vuốt tóc cô_bố em thương em nhất, nhìn thấy em thế này, ông ko an lòng ra đi đâu, khóc đi em”.

Bao nỗi niềm uất ức, xót xa dần trào ra khóe mắt, Nhi túm lấy áo Minh mà vò, gục mặt vào lòng anh, cô hét lên đau đớn “Aaaaaaaaaa”. Cô òa khóc nức nở.

– Đúng rồi, khóc đi em.

– Em… e..m mất bố…thật rồi…bố ơi!!! Minh ơi… bố em…Em sợ lắm.. đừng ai ra đi nữa… e ko muốn..xin trời đấy…con xin ông đừng cướp hết của con..

Cứ thế cô ở trog lòng anh khóc ngon lành như đứa trẻ, khóc đến lả đi, tỉnh dậy lại khóc. Đêm ấy dài lắm, có nhà nào ru con, tiếng ru trầm ấm, nhòa đi trong cơn mưa dai dẳng:

“ À ơi, công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Một lòng thờ mẹ kính cha

Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”

****

Đã hơn hai năm trôi qua từ cái ngày đấy, cô bây giờ đã là sinh viên trường sư phạm, anh cũng được thăng chức lên làm giám đốc marketing. Họ sống bình yên trong một căn hộ ko rộng lắm nhưng đủ cho hai người. Đó cũng là cuộc bỏ trốn mà họ chấp nhận, để đánh đổi lấy một chìa khóa mở ra con đường khác dễ đi hơn.

Nhìn cô bây giờ đang vui vẻ xếp đồ cho chuyến di du lịch sắp tới, anh cũng thấy vui lây. Có lẽ cô ko bao giờ biết được cô quan trọng với anh đến nhường nào!

– Anh nhìn gì em mà ghê thế? Anh thấy em mang thế này đủ chưa?

– Em định đi di cư luôn đấy à? Mang nhiều thế, anh vác sao nổi

– Nhưng chả bỏ được cái gì lại cả_cô đắn đo_hay em để hết đồ của anh lại, em sẽ cho anh dùng ké đồ của em hehe

– Thế thì đây là cuộc đi chơi của hai chị em gái à?

– Ừ. Cô ranh mãnh trả lời

– Á à, ừ à, đứng lại cho anh xem nào

– Ngu gì đứng lại haha

– Bắt được rồi nhá, anh cù em chết này

– Á á buồn buồn, e biết lỗi rồi, e xin lỗi

Anh bỏ cô ra, mặt anh buồn lắm. Cho dù có làm bao nhiêu chuyện cho cô vui, nhưng anh luôn cảm thấy một cảm giác tội lỗi đè nén lên mình. Anh nhìn cô:

– Em nói anh nge đi, khiến em phải bỏ nhà mà đi là anh đã sai phải ko?

– Ko! –cô cương quyết trả lời- Khi em nhận lời đi theo anh, em sẽ ko bao giờ hối hận. Nhờ có anh, bây giờ em mới có cơ hội để trở thành cô giáo, được thực hiện ước mơ của mình, và một ước mơ khác của em là đc ở bên anh cho đến hết cuộc đời này.

– Nhưng đó mới là nhà của em, em ko nhớ bé Bin sao?

– Đây mới là nhà của em, nơi nào có a. Bin là một phần cuộc đời em. Khi nào em nhớ nó, em sẽ trốn về nhìn nó cho thật đã. Hì hì.

Cô hay về khu nhà xưa để lén nhìn bé Bin, rồi về kể cho anh nghe bé đã lớn thế nào, biêt đi ra sao. Một lần bé Bin nhìn thấy cô, chập chững chạy lại, dang tay ra như thể muốn ôm cô sau bao nhiêu ngày xa cách, nhưng bị cô trông trẻ giữ lại. Giống như Nhi, Bin cũng coi cô là một phần quan trọng của cuộc đời mình, dù cho bé chưa hiểu chuyện nhưng bóng dáng người chị bên mình suốt những ngày hè đêm đông, làm sao quên dễ dàng được. Tôi hôm ấy, cô sà vào lòng Minh khóc ấm ức. Anh thương cô lắm. nhưng anh ko thể làm được tất cả những gì cô muốn. Người đàn bà ấy đã đổi tiền lấy tự do cho cô. Anh còn nhớ rất rõ lời bà ta nói với anh “Nếu đã muốn đưa nó đi, tốt nhất anh hãy đưa nó đi thật xa mắt tôi. Tất cả tài sản ít ỏi của nhà này tôi sẽ để nuôi bé Bin, từ giờ nó sẽ ko còn mối liên hệ gì với nhà này cả”. Anh hỏi cô có đồng ý ko, cô suy nghĩ rất lâu, Minh biết lí do là bé bin. Nhưng cuối cùng cô cũng đồng ý, bố mẹ cô đều đã mất, cô ở lại cũng ko còn ý nghĩa gì. Còn ở lại, những trận đòn roi, những trận xỉ vả của bà ta chỉ khiến bé Bin hoảng sợ. Và thực lòng, cô cũng thấy mệt mỏi và sợ hãi, muốn bỏ nơi đây mà đi theo anh, bến bờ bình yên của cô.

Cuộc sống ban đầu cũng có chật vật, nhưng khi đêm về họ sưởi ấm cho nhau, bỏ mặc tất cả những điều đấy lại. Hai con tim tự trấn an và tiếp sức cho nhau để ngày hôm sau lại có thể cố gắng. Họ yêu nhau và bây giờ cuộc sống còn khiến họ cần nhau, ko thể xa rời.

– Anh ơi, hay lần du lịch này mời cả bố mẹ anh cùng đi nhé

Anh ko nói gì cả.

Có nhiều lần, Nhi nói bóng gió muốn anh đưa về nhà thăm bố mẹ anh. Nhưng anh toàn lảng tránh. Cô cũng ko dám nhắc nhiều. Vì … anh cũng giống cô mà.

***

Minh là con trai duy nhất trong gia đình, nhưng từ nhỏ anh đã rất tự lập, ko dựa dẫm vào ai cả. Bố anh là bác sĩ, ông rất hiền từ, và hay giúp đỡ người khác. Nhưng trong gia đình ông là người rất nhu nhược, còn mẹ anh là một kẻ “bệnh hoạn”, chính anh đã nói thế. Mẹ anh ghen với tất cả người phụ nữ nào lại gần bố. Chỉ đơn giản là một câu hỏi thăm, một cái bắt tay, mẹ anh cũng sẽ nổi điên lên mà kiếm cơ sinh sự với bố. Tuổi thơ anh ko ngày nào bình yên cả. Nhi nghĩ có lẽ vì thế mà từ đầu, a đã rất thương và hiểu cô. Mẹ anh luôn nghiêm khắc trong việc dạy dỗ con cái, lúc nào bà cũng nói với anh: “Con ko được giống bố”. Anh ko hiểu sao lại thế? Anh quay sang nhìn bố thắc mắc, nhưng câu trả lời luôn là cái lưng buồn bã. Ông ko bao giờ nhìn thẳng vào mắt anh cả. Quá ngột ngạt, sau khi tốt nghiệp lớp 12, anh bỏ ra ngoài ở riêng, anh trai của bạn thân mở công ty, anh được tuyển vào làm chân sai vặt. Nhưng bẳng nghị lực và chí tiến thủ hơn người, anh ko ngừng học hỏi và đã chứng minh được năng lưc của mình. Vì vậy mà nhân viên trong công ty biết anh ko bằng cấp mà vẫn có thể tiến được như ngày hôm nay cũng ko dám có ý kiến gì.

– Anh ah, mình về thôi. Có nhà phải về chứ.

Anh nhìn cô, đôi mắt anh buồn rầu, đôi mắt cô vui vẻ, tin tưởng. Anh cúi đầu lặng lẽ, ko thể để cô thấy được sự sợ hãi đang lớn lên trong anh, Minh nắm lấy đôi tay Nhi và nghĩ “Anh chỉ giấu em có duy nhất điều này thôi, anh xin lỗi”. Gần đây, anh hay gặp ác mộng. những gì tưởng chừng đã qua, nay lại tìm về truy đuổi anh trong những giấc mơ.

– Về đi anh nhé!

– …! Ừ_anh gật đầu, anh nắm chặt lấy tay Nhi_ Mai chúng ta sẽ cùng về.

– Yêu anh nhất_cô ôm chầm lấy anh_ Tối nay mình ra “Lặng” đi anh.

Đến tối, anh đưa cô đến quán café mà cả hai đều yêu thích. Cho dù đã bao nhiêu thời gian trôi qua, có nhiều biến cố xảy đến thế nào, quán nhỏ nằm trong ngõ ấy vẫn vậy. Dù ngoài kia có ồn ào vội vã, bước vào quán, không khí như đang dừng lại. Chỉ có một thứ chạy đều đều, đấy là âm nhạc. Quang chạy ra đón bạn mình, và đưa họ đến bàn quen thuộc, chiếc bàn cô đã ngồi nghe anh thổi bản nhạc yêu thương. Khi đến đây, hai người ko nói chuyện nhiều, chỉ nhìn nhau và tận hưởng niềm vui nỗi buồn lúc trầm lúc bổng trong những bản nhạc jazz tha thiết. Đơn giản chỉ là tìm đến một khoảng lặng cho tâm hồn mình.

Café vẫn tí tách rơi từ chiếc phin, từ khi yêu anh, cô càng ngày càng nghiện café đen. Là a nói: nó có cái ngọt trong tận cùng cái đắng, hết rồi vẫn quyến luyến mùi hương café lan tỏa trog những làn khói trắng.

– Anh ah, anh là vị ngọt của em đấy.

– Mãi mãi_ anh mỉm cười nhìn cô

Mặt trời mọc rồi sẽ lặn, trăng tròn rồi sẽ khuyết, nhưng Nhi ko dám ngĩ đến cuộc sống mà ko có anh, và cũng rất sợ câu “Ko có gì là mãi mãi”. Cô khẽ rùng mình.

****

Sáng hôm sau.

Ngôi nhà anh nằm trong khu tập thể của bệnh viện. Ấn tượng đầu của cô, nơi đây thật yên tĩnh, Những cây bằng lăng nở tím thành nhiều chùm, có phần làm rực thêm cái nắng giữa hè. Anh đưa cô lên nhà. Sau tiếng gõ cửa, có người ra mở.

– Con chào bố.

Người đàn ông ấy tròn mắt nhìn Minh, rồi nheo nheo lại như muốn nhìn kĩ. Ông ko tin vào mắt mình. cũng phải thôi, anh đã bỏ đi rất lâu rồi. Anh nói bố mẹ anh hơn 50, nhưng bố anh có vẻ già hơn tuổi rất nhiều. Tóc ông bạc nhiều, đôi mắt qua đôi kính dày lộ những vết nhăn mệt mỏi.

– Cháu chào bác ạ

– Kìa bố, bố qên con rồi à? Cho chúng con vào nhà đi.

Ông lúng túng mở cửa cho hai người. Vừa bước vào, anh hơi ngạc nhiên “Ngôi nhà vẫn ko khác gì cả”.

Ngôi nhà có màu của tháng năm, đồ đạc bài trí đơn giản và rất gọn gàng. Có vẻ đa phần đồ đạc trong nhà đều đã cũ sờn, nó dễ khiến cho người ta tưởng đây là một ngôi nhà cổ được trưng bày trong viện bảo tàng vậy. Trên tường có treo một bức ảnh gia đình to, đoán chừng được chụp khi anh mới 3,4 tuổi là cùng. Anh từ nhỏ nhìn đã rất thông minh, Nhi khẽ mỉm cười nhìn anh.

– Đây là Nhi, người yêu con. Hôm nay con đưa cô ấy về ra mắt bố mẹ. Mẹ đâu rồi bố?

– Ừ…à ừ…

– Ai đến đấy hả ông, khụ khụ..

Có tiếng nói đầy mỏi mệt, như ko còn sức sống phát ra từ phòng trong, anh nhìn bố, rồi lao ngay vào phòng. Trong đó là người phụ nữ nằm trên chiếc giường cũ, đôi mắt lim dim, tưởng chừng như hàng lông mi kia nặng qá, bà ko đủ sức mà mở rõ đôi mắt nhìn người con trai lâu ngày mới về. Xung quanh toàn là ống thở, những bịch nước biển bày la liệt, hàng chục vỉ thuốc được đặt trên bàn. Người phụ nữ ấy gầy quá, đúng chỉ còn da bọc xương vàng vọt và những đường gân xanh nổi rõ.

– Mẹ! Mẹ làm sao thế này?_ Anh lao ngay đến bên mẹ.

– Minh! Minh đấy hả con? Mày còn về đây làm gì?_ bà nói như hụt hơi, đầy nặng nhọc

– Hai tháng trc, phát hiện bà ấy bị ung thư gan giai đoạn cuối, bố đã bảo bà ấy phải vài viện điều trị hóa liệu nhưng bà ấy nhất định ko chịu. Còn dặn đi dặn lại, ko được báo cho con, nếu nói cho con, bà ấy sẽ cắn lưỡi tự tử

– Mẹ ghét con đến thế à? Tại sao mẹ luôn nói ngang như vậy chứ, nếu hôm nay con ko về, thì có phải hai người sẽ mãi giấu con. Mẹ nói con nghe đi!

– Anh bình tĩnh đi_Nhi đặt tay lên vai anh trấn tĩnh.

– Nói gì?… Sống bao nhiêu ngày nữa đâu… chết đi thỳ hai bố con mày rảnh nợ rồi… cô gái nào kia?

– Tại sao mẹ ko chịu điều trị! Con đưa mẹ vào viện!

– Tao hỏi : Cô gái nào kia?

– Mẹ!!!!!

– Thưa bác, cháu là Nhi ạ

– Cô ấy là người yêu của con.

– Lâu chưa?

– Cũng được hơn 2 năm rồi ạ.

– Thế cưới đi!

– Mẹ!!!

Ngày thường anh là người bình tĩnh, cương quyết nhưng trước mẹ mình, anh như đứa trẻ luống ca luống cuống. Nói vui một chút thì những đứa con giống như Tôn Ngộ Không vậy, còn các bà mẹ chính là Phật tổ Như Lai. Chả phải Tôn Ngộ Không thần thông quảng đại đến mấy cũng ko thoát khỏi tay Phật tổ đấy ư?. Ko phải anh ko biết tính mẹ mình thế nào, nhưng nhìn mẹ bị bệnh tật dày vò thế này, bảo anh ko cuống lên sao đc.

– Mẹ à, tại sao mẹ lại muốn làm khổ mình như vậy? Ko giống mẹ tẹo nào cả_anh thở dài

– Thế nào mới giống tao? Thôi ra ngoài hết đi, để cho tôi ngủ.

Mẹ anh quay mặt vào tường. Ba người còn lại đứng chết trân nhìn nhau, ko biết phải nói , phải làm gì nữa. Khi đi ra ngoài, đập ngay vào mắt Nhi là bức ảnh 1 bé gái khuất giữa đĩa hoa quả, nến, hương và lọ hoa. Ko thể tránh khỏi giật mình sợ hãi, cô bất giác túm lấy áo Minh phía trước. Anh nhìn theo hướng mắt Nhi, anh ko ngạc nhiên và đã chuẩn bị trước tinh thần rồi. Anh nắm lấy tay Nhi, mắt ra hiệu cho cô đừng hỏi gì cả.

Bữa trưa đơn giản được dọn ra, ba người ngồi ăn lặng lẽ, chỉ nói vài câu hỏi thăm rồi lại im lặng. Âm thanh chỉ còn được phát ra từ cô phóng viên thời sự trong tivi. Ăn xog, anh vào xem mẹ dậy chưa rồi mang cháo vào cho bà. Nhưng mẹ anh nhất định ko chịu ăn, anh biết vì mẹ đang đau, nhìn những đường gân nổi trên trán, anh biết mẹ cố chịu đựng nhưng lại ko thể dỗ dành đc mẹ vào viện. Nhi đi vào, đón lấy bát cháo từ tay Minh: “Anh ra đi, e sẽ giúp bác ăn”. Anh nhìn cô khó hiểu, rồi cũng ra ngoài.

– Bác ơi, bác có đau lắm ko? Cháu mát xa cho bác nhé. Tay nghề của cháu được lắm.

Bà ấy ko đáp lại, mắt vẫn nhắm nghiền. Cô đặt bát cháo xuống, và bắt đầu mát xa đầu cho bà, dần xuống cổ vai và lưng. Những đường gân trán đã lặn xuống, nếp nhăn cũng dần giãn ra. Vừa làm cô vừa kể cho bà nghe về việc gặp anh thế nào, yêu anh ra sao và anh quan trọng với cô đến nhường nào.

– Cháu thật sự rất biết ơn bác, vì bác đã sinh anh ấy ra trên đời, để cháu được gặp anh và yêu anh như bây giờ.

– Cô rất giống đứa con gái ấy. Nên nó đã yêu cô nhiều đến vậy

– Dạ? Giống ai cơ ạ?

– Ko có gì! Cảm ơn cô. Tôi có thể tự ăn được. Cô ra ngoài đi.

– Ko đâu! Cháu sẽ giúp bác ăn.

Cô giằng lấy bát cháo từ tay mẹ Minh, bà cũng chả có sức mà đôi co với cô, đành để cho cô đút. Trong lúc ấy, ngoài phòng khách, Minh đang ngồi với bố, nhìn ông tiều tụy đi nhiều quá, đôi mắt ông vẫn hay cụp xuống mỗi khi nói chuyện với anh:

– Bố! Bố có biết vì sao mẹ nhất quyết ko chịu đi viện ko?

– Bà ấy ko nói, nhưng bố cũng đoán được. Từ khi con bỏ đi, bà ấy hay suy nghĩ đâm ra đau ốm, rồi khi biết được tin dữ, đêm bà ấy hay nói mơ, đại loại là quả báo, tất cả là quả báo, rồi cứ xin lỗi liên hồi. Chắc hẳn là bà ấy thấy có lỗi vs nó.

– Con mới là người phải thấy có lỗi, con mới là kẻ gây ra tội._anh lắc đầu chán nản

– Ko_ đôi mắt nâu hiền từ của ông nhìn về phía ảnh thờ kia_ Là do bố

Hai người ko nói gì nữa cả. Anh tiến lên phía bàn thờ, thắp nén hương mà ko biết nước mắt đã rơi từ bao giờ. Khuôn mặt ấy, nụ cười ấy, cũng là một phần lí do anh ra đi. Anh thấy sợ hãi khi mỗi ngày đều cảm thấy như người trong ảnh đang nhìn mình. Và đó còn là người mà chính tay anh sát hại. Đôi tay run run, ko sao cắm được vào bát hương, anh quỳ xuống, khóc mà ko ra tiếng. Bố anh đến bên, cầm lấy nén hương và làm hộ anh. “Nó ko trách con đâu. Đã bao nhiêu năm qua rồi, con hãy quên chuyện đó đi, cố gắng mà sống cho thật tốt”.

Bỗng nhiên, có tiếng hét của Nhi và tiếng bát vỡ trong phòng mẹ, anh bừng tỉnh chạy ngay vào.

***

Bà đã ngất lịm đi. Anh nhanh chóng đưa mẹ vào viện. Được cấp cứu kịp thời, bà đã tỉnh nhưng rất yếu. Bác sĩ yêu cầu phải để bà trong viện để theo dõi. Dù ko còn sức mà nói, nhưng nhìn mắt bà ai cũng biết bà đang đòi về. Anh cầm lấy bàn tay mẹ,

– Con sẽ ngày ngày ở bên mẹ. Con xin lỗi, trước đây, con thật bất hiếu quá. Mẹ cứ yên tâm ở đây mẹ nhé.

Bà lặng lẽ quay mặt đi, bà muốn giấu đi dòng nước mắt đang rơi xuống, sống hơn nửa đời người, bây giờ bà mới tin vào hai từ “báo ứng”. Là bà ác với người khác trước, nên bây giờ ông trời mới đày bà thế này. Ko có gì là quá cả. Nhưng nhìn đứa con trai, bà thấy ko đành lòng. Lâu lắm rồi, nó mới nắm lấy tay bà, mới nói với bà những lời như vậy. Con người ta, càng lúc gần đất xa trời mới càng hiểu ra nhiều điều, hiểu thôi, chứ thay đổi được gì đây!

Ngày ngày anh đi làm, đi làm về là vào viện trông mẹ. Anh giận mình lắm. cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, bố mẹ mình cũng ko thể bỏ mặc. Anh đã làm sai rồi, bây giờ lại càng chồng chất. Anh nhìn mẹ mình mỗi ngày một yếu đi, lòng tự hỏi, “Những ngày tháng trc kia rốt cuộc mày đã nghĩ cái gì, suốt ngày chỉ biết oán giận, sợ hãi, ko làm đc gì cho bố mẹ, gia đình”. Ko biết bao lần, anh tự đấm vào người mình, đau à, có đau bằng một phần nhỏ nỗi đau mà mẹ đang chịu đựng? Thế là nước mắt lại rơi. Thấy anh như vậy, Nhi cũng ko biết phải làm sao cả, cô muốn làm chỗ dựa cho anh, nhưng ko sao làm được, chỉ có thể khóc cùng anh mà thôi. Gần nửa tháng trôi qua, nhìn Minh tiều tụy hẳn, đôi mắt thâm quầng, hốc hác, người gầy sọp đi. Nhiều đêm anh mơ thấy ác mộng, tỉnh giấc thấy người ướt đẫm mồ hôi, Nhi hỏi anh mơ thấy gì, anh đều nói ko nhớ.

Hôm nay là chủ nhật. Minh và Nhi vào viện thăm mẹ từ sáng. Cả hai biết là sắp đến cực hạn rồi. bà yếu lắm, những cơn đau đến thường xuyên hơn, Gần như lúc nào bà cũng trong trạng thái mê man. Nếu bà tỉnh táo, nhìn con trai gầy sọp đi chắc bà cũng đau lòng lắm. Một tội ác từ quá khứ đang giết dần giết mòn họ. Càng cố quên thì lại càng khắc sâu, dày vò trong từng suy nghĩ. Đến trưa, anh đưa cô về.

– Anh xin lỗi vì đã ko thể đưa em đi du lịch như đã hứa.

– Ko sao anh ạ, bây giờ mẹ là quan trọng nhất.

– Ừ!

– … Anh này… mẹ anh từng nói, em rất giống một người, nên anh mới yêu em nhiều như thế. Em ko hiểu. Bây giờ em mới dám hỏi anh. bác gái nói em giống ai hả anh?

Sau bao nhiêu năm che giấu, Minh biết bây giờ mình phải đưa hết cho cô những mảnh ghép cuối cùng của bức tranh quá khứ. Anh quá mệt mỏi rồi. “Nó” luôn tìm đến anh trong những giấc mơ, “nó” đau đớn lắm, anh nhìn thấy tất cả, thấy “nó” khóc lóc, van xin. Anh chỉ có thể nhìn mà thôi. Kết thúc giấc mơ luôn là tiếng hét kinh hồn của nó. Tay lái anh loạng choạng, đầu đau như búa bổ và tai đã ù đi, nhưng anh nghe thấy rõ tiếng anh nói với cô:

– Đó là em gái anh.

Đúng lúc đấy có tiếng hét từ sau lưng anh, có phải ác mộng kia lại đến ko? Tất cả tối dần đi, ko còn cảm giác nào nữa cả.

– Có tai nạn, ai gọi cấp cứu đi.

– Khổ! Ko biết đi đứng thế nào, cũng may tránh kịp cái ô tô.

– Mất tay lái ngã ra thôi. Chắc ko nặng lắm đâu

Nhi nghe thấy tất cả những gì mọi người nói, nhưng người cô đau quá, mắt ko mở nổi, cô nghĩ là mình đang mơ. Rồi tí nữa, anh sẽ gọi cô dậy thôi.

****

Ko phải là mơ. Tỉnh dậy, cô thấy mình nằm trong bệnh viện. Y tá nói cô ko nên cử động nhiều, lúc ngã xe cô bị va đập mạnh, nhưng ko chấn thương gì nghiêm trọng, chỉ cần ở lại theo dõi thêm 1,2 ngày. Cô nhìn quanh phòng bệnh, ko có anh

– Cô y tá ơi, anh Minh đâu, người đi cùng tôi ấy.

– Anh ấy đang ở phòng cấp cứu, hiện giờ anh ta vẫn đang hôn mê. Các bác sĩ đang chẩn đoán.

– Ko thể nào!! Anh ấy đang ở phòng nào?

Cô chạy ngay đến, thấy bố anh đag ngồi trên ghế đợi. Ông nhìn cô và bảo cô ngồi xuống.

– Anh ấy thế nào rồi hả bác?

– Bác sĩ đang cấp cứu cho nó.

– Sao lại thế được, theo cháu nhớ là bọn cháu đâu có đâm vào ô tô.

– Quả báo! Quả báo mà, nhưng tại sao ông trời ko trừng phạt tôi đây này. Tôi mới là người gây ra tội_ ông ôm lấy đầu khóc.

– Bác ơi, rốt cuộc là có chuyện gì? Tại sao lại quả báo… có phải liên quan đến…con gái bác

Ông ngạc nhiên nhìn cô: “Nó nói cho cô biết rồi à?”

Nói dứt câu, cánh cửa mở ra. Hai người chạy ngay đến bên cạnh bác sĩ:

– Con trai tôi thế nào rồi anh Đức?

– Anh yên tâm, chúng tôi đã khám kĩ cho nó, ko có chấn thương gì nguy hiểm. Có thể do kiệt sức nên cơ thể muốn nghỉ ngơi thôi. Chúng tôi sẽ theo dõi thêm.

Hai người thở phào nhẹ nhõm. Bố Minh và cô quyết định ko nói cho mẹ anh, sợ bà lo lắng quá, sẽ ko tốt cho sức khỏe. Anh sẽ sớm tỉnh lại và tất cả lại như bình thường.

Nhưng 3 ngày, rồi 1 tuần anh vẫn chưa tỉnh lại. Anh vẫn như đang chìm trong giấc ngủ say vậy. Bác sĩ nói: là do ý thức anh ko muốn tỉnh lại, có lẽ do anh quá mệt mỏi vs hiện tại, muốn tìm đến giấc ngủ bình yên. Giấc ngủ này có thể kéo dài 1 tháng, 1 năm hoặc tệ nhất là mãi mãi.

Cô thất thiểu đến bên anh, đã bao nhiêu lần nhìn thấy anh ngủ rồi, nhưng lần này khác quá. Anh đang trước mặt cô nhưng xa xôi lắm. Cô đặt tai lên ngực anh, tim anh vẫn đập, vẫn ấm áp, nhưng sao anh ko mở mắt ra nhìn cô:

– Đây là cách a nói a cần e sao? Mở mắt ra đi. Anh ác lắm. Anh bỏ mặc em và bố mẹ thế này à, anh ích kỉ lắm

Mọi lần cô khóc, đều có anh ở bên an ủi vỗ về. Bây giờ cô cũng đang khóc, muốn anh tỉnh dậy, xoa đầu cô, cười cô khóc xấu và nói ko sao nữa rồi. Nhưng ko có gì cả. Gió thổi tung rèm cửa, ánh sáng chiếu vào khuôn mặt người cô yêu, bao nhiêu kỉ niệm ùa về, để khắc thêm nỗi hụt hẫng nhớ nhug trong cô. Ngoài chờ đợi, trách hờn, ko làm được gì nữa ư? Ai nói cho cô cách đi, dù cho có là lên núi xuống biển cô cũng làm!

Mấy hôm nay, sức khỏe mẹ Minh có tiến triển, ko còn đau nhiều nữa nên tinh thần bà cũng tỉnh táo hơn. Người ta vẫn nói, ngọn nến trc khi tắt sẽ sáng bùng lên, đúng ko? Nhưng…

– Thằng Minh đâu hả ông, sao tôi thấy nóng ruột quá.

– Làm j có chuyện gì. là nó bận quá thôi.

– Ông ko nói dối được tôi đâu. Con Nhi mỗi lần đến thăm tôi, mắt nó đều sưng đỏ, ông nói tôi nghe đi. Đừng giấu tôi nữa, có được ko?

Đúng là ông ko giấu nổi bà. Sau khi kể hết chuyện, bà lặng người đi. Hai hàng nước mắt rơi xuống. Bà bảo ông dìu bà đến thăm con trai.

– Ông và cái Nhi ra ngoài đi. Tôi muốn một mình ở lại với nó.

– Có được ko? Bà còn yếu lắm

– Tôi tự biết sức mình mà.

Cánh cửa đóng lại. Bà đưa tay lên mặt anh, gầy đi nhiều quá. Đứa con trai bé bỏng cùa bà ngày xưa vẫn hay cười khoe chiếc răng khểnh giống bố, nước da trắng ngày nào bây giờ đã chuyển màu vì nắng gió. Dáng vẻ cao gầy thì vẫn ko thay đổi. Con trai bà đã trưởng thành, nhưng nó vẫn chỉ là thằng bé con của bà, hay cãi bà rồi bị bà đánh đòn thôi.

– Cái thằng này, mày định ngủ đến bao giờ? Có phải lâu ko bị mẹ đánh là đâm ra đồ đốn thế này…. – Bà đưa tay theo từng đường nét trên khuôn mặt của anh- Con ah, mẹ sắp ko trụ được nữa rồi. báo ứng hãy để mình mẹ chịu thôi. Con ơi, có nghe thấy mẹ nói gì ko?

***

– Bác ơi, bác hãy kể cho cháu nghe về con gái bác đi ạ? Cháu thật ko hiểu đã có chuyện gì xảy ra vậy?

Người đàn ông già trước tuổi nhìn Nhi đau khổ. “Con gái bác”, đã lâu rồi ko có người nhắc đến 3 từ đấy trước mặt ông. Lặng người đi, ông bắt đầu kể.

– Ngày xưa thời bác còn trẻ, có yêu nhất hai người phụ nữ. Một là mẹ minh bây giờ và trước đó là một người khác nhưng ko thành. Sau khi lấy mẹ thằng Minh, bác vô tình gặp lại người phụ nữ kia, trong phút nông nổi đã…đã…. Cuối cùng vợ bác phát hiện, bà ấy đã bắt bác phải rời xa người phụ nữ ấy. Sau chuyện đó, vợ bác ko còn tin tưởng bác nữa. Bà ấy trở thành người phụ nữ hay ghen và ích kỉ. Nhưng là lỗi của bác, bác ko thể trách được bà ấy. Vài năm sau, có người họ hàng của người phụ nữ kia bế đến một đứa bé gái và nói đó là con của bác. Người phụ nữ ấy, sau khi bị bác bỏ rơi, đã có thai và chết ngay sau khi sinh. Người họ hàng ấy nói cũng vì bất đắc dĩ, ko còn khả năng nuôi bé nữa mới phải mang đến trao trả lại cho bác. Lúc ấy bác gái cháu kịch liệt phản đối, Nhưng đấy là con gái bác mà, bác ko thể bỏ mặc nó như bỏ mặc mẹ nó được. Lần ấy, bác rất kiên quyết, cuối cùng nó cũng được ở lại. Nhìn hai đứa con trạc tuổi nhau chơi đùa, bác rất vui. Nhưng làm bác sĩ, bác gần như ở bệnh viện suốt, ko hề biết ở nhà, bà ấy hành hạ con bé nhiều thế nào. Chỉ có mình thằng Minh, nó nhìn thấy hết.

***

– Con biết ko? Mỗi lần mẹ nhìn thấy nó, thấy nụ cười, có hai cái má lúm của nó là mẹ lại nhớ ngay đến người đàn bà kia. Mẹ lại điên lên và… ko biết bao nhiêu lần con cản mẹ đừng đánh nó. Mẹ sai rồi. là mẹ sai con ơi

Năm ấy, đứa bé gái xinh xắn đã bị mẹ của anh trai đánh đến đập đầu vào tường. Khi đc đưa vào viện đã rơi vào tình trạng nguy kịch. Nhìn em gái mình thở khó nhọc nhờ chiếc ống thở, Minh vốn chỉ là cậu bé nhưng cũng ko đành lòng. Bao nhiêu lần, em gái bị đánh thừa sống thiếu chết, nhưng thấy anh trai, nó vẫn cười thật tươi. Minh thương em lắm. Có gì chơi, cậu cũng lén chia cho em. Hai đứa vẫn thường trốn ra ngoài chơi hết nơi này đến nơi khác. Về nhà thế nào cũng bị ăn đòn, nhưng chúng cũng chả quan tâm. Lần này thì khác, em gái đang thoi thóp trên giường bệnh, nó vốn đã gầy, tay chân như mấy que củi, nay lại càng bé nhỏ hơn. Trong đầu cậu bé vốn nảy ra ý nghĩ: “Nếu về nhà thì mẹ lại đánh, đau lắm, làm sao em chịu đc”, ko, ko thể để em chịu đựng thêm nữa. Bàn tay bé nhỏ của cậu lấy ra chiếc ống thở, phương tiện duy nhất giúp cô bé thở đc. Ngay lập tức, cô bé mở trừng mắt nhìn cậu nửa ko hiểu, nửa van xin, tay chân quẫy đạp, dùng hết chỗ sức còn lại cố gắng hít thở đầy nặng nhọc, dần dần cô bé chuyển sang co giật, thấy vậy Minh hoảng sợ qá, cậu bé buông chiếc ống thở rơi xuống đất, chạy biến đi.

– Khi ấy, mẹ thấy con chạy ra từ phòng bệnh đầy sợ hãi, mẹ bước vào và biết hết chuyện gì đã xảy ra. Con đừng tự dày vò mình nữa, người giết nó thực ra là mẹ.

****

Đêm hôm ấy, gió mùa về, trời trở lạnh, mùi đất ẩm dễ làm người ta chếnh choáng. Căn phòng bệnh lại càng thêm lạnh lẽo, đáng sợ. Và trong ấy, có người đàn bà mái tóc buông xõa viết những dòng cuối cùng cho con trai. Bà đang cầu xin ông trời, xin ông hãy buông tha cho con trai bà. Bà sẽ dùng cái chết của mình để đánh đổi lấy mạng sống cho nó. Tình yêu thương của bà mấy chục năm luôn được giấu kín bằng những lời lẽ khắc nghiệt, lạnh lùng. Bây giờ, trong chút hơi thở cuối, bà chỉ có thể làm được điều này thôi. Mưa rơi mỗi lúc một nặng hạt, hơi thở bà mỗi lúc một yếu đi

– Con ơi, mẹ đã mang con đến cuộc đời, ko thể yêu thương con một cách trọn vẹn, nhưng nhất định mẹ sẽ bảo vệ con. Còn con gái ah, mẹ biết bây giờ mới gọi con thì đã muộn, nhưng mẹ sẽ sớm gặp con thôi, mẹ sẽ chịu tội mà mẹ gây ra.

Bà đã ra đi. Hình phạt cuối cùng ông trời dành cho bà là sự ra đi trong cô đơn, ko có ai bên cạnh. Mưa vẫn rơi rả rích, mưa sẽ xóa nhòa đi những sai lầm của con người, sẽ xóa đi dấu vết của những nỗi đau họ vô tình gây ra cho nhau. Ông trời là vị phán quan vô tình nhất thế gian.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: